“Hãy quay video đi! Hãy lên online đi!”
Tiếng hét dội thẳng vào tai. Chưa kịp định thần, nó đã vang lên lần nữa, gần hơn.
Tôi ngồi giữa hội trường mấy trăm người. Người đang hét là một người đàn ông mặc áo đỏ, tay cầm cây thước. Ông đi khắp lớp, hét vào tai từng học viên — vẫn một câu ấy, tai này qua tai khác, như thể sợ chúng tôi nghe xong rồi để đấy.
Không phải nhắc. Không phải giảng. Là hét.
Rồi một câu găm thẳng vào tai tôi:
“Không online lấy gì mà nhai. Phải lên online. Phải quay video.”
Mấy trăm người cùng nghe một câu. Vậy mà tôi ngồi sững lại, như thể người đàn ông áo đỏ ấy hét cho một mình tôi.
Tôi chưa hiểu vì sao câu nói ấy tìm đúng mình. Chỉ biết nó đang đòi tôi buông một thứ — thứ tôi đã ôm chặt suốt bao nhiêu năm làm nghề.
Trước khi biết thầy Phạm Thành Long, tôi tin tay nghề là tất cả
Suốt nhiều năm làm nghề, tôi ôm chặt một niềm tin: chỉ cần tay nghề tốt, khách sẽ giới thiệu khách. Các thế hệ tiền bối, các master đầu ngành — có ai quay video đâu, có ai làm marketing đâu, họ vẫn đông khách đó thôi. Thế giới của tôi là một cửa hàng bé tí với 2 nhân sự, và một mong ước giản dị: sống tốt bằng nghề mình đã chọn.
Năm 2017, tôi lần đầu biết đến thầy Phạm Thành Long, qua khóa Đánh Thức Sự Giàu Có. Ở đó có một bài học mà đến giờ tôi vẫn nhớ nguyên cảm giác: viết thêm số 0 vào sau doanh số mình mong muốn.
Tôi viết. Và tôi đau.
Không phải đau vì con số lớn quá. Đau vì nhận ra con số mình dám mơ bấy lâu quá nhỏ bé — so với lớp học, so với những gì thầy nói. Hóa ra giới hạn không nằm ở cái cửa hàng hai người. Nó nằm ngay trong đầu tôi: bao nhiêu năm, tôi chưa từng dám mơ cho ra mơ.
Tôi mang nỗi đau ấy về nhà, nghĩ mãi — nghĩ đến mức quyết tâm đăng ký học tiếp Sale Success, rồi khóa học IPS. Vì tôi muốn nghề make up của mình đi xa hơn đôi bàn tay của chính mình.
Nhưng càng học, bài toán càng nặng. Có câu thầy nói mà tôi nghe xong lặng người: “Mình nghĩ mình là chủ nhưng thật ra mình chỉ là người làm thuê cho chính mình thôi.” Đúng đến khó chịu — tôi nghỉ ngày nào, tiền nghỉ ngày đó. Thầy còn nói: “Bán số lượng lớn, hoặc bán chi phí lớn.” Tôi nghe, mà trong đầu chỉ toàn dấu hỏi: nhân bản mình kiểu gì, khi cả cái nghề nằm ở đôi tay? Không nhân bản, bao giờ chạm được con số vừa viết thêm số 0? Còn tăng giá — tăng kiểu gì, khi cả thị trường giá chung là vậy?
Ba câu hỏi ấy không có lời đáp ngay. Chúng theo tôi từ lớp học này sang lớp học khác.

Nếu bạn đang làm nghề make up, có khi bạn thấy mình đâu đó trong này: cũng tin giỏi tay là đủ, cũng thấy quay video là chuyện của người “làm màu”. Tôi không trách niềm tin ấy. Tôi đã sống trong nó rất yên ổn — cho đến khi ba câu hỏi kia xuất hiện.
Và rồi tôi ngồi trong cái hội trường ấy…
Cái hội trường ấy — mấy trăm người, người đàn ông mặc áo đỏ, cây thước trong tay, đi khắp lớp, hét vào tai từng học viên. Người đàn ông ấy là thầy Phạm Thành Long. Và câu hét găm vào tai tôi hôm đó, đến giờ vẫn nguyên từng chữ:
“Không online lấy gì mà nhai. Phải lên online. Phải quay video.”
Bây giờ thì tôi hiểu vì sao, giữa mấy trăm người cùng nghe, câu ấy tìm đúng mình: tôi đang ôm ba câu hỏi chưa có lời đáp, và nó chỉ thẳng vào cánh cửa tôi chưa dám mở.
Nhưng tôi biết mở cánh cửa ấy, mình sẽ mất gì. Thời đó, quay video chưa thịnh hành như bây giờ; trong nghề make up quanh tôi, không một ai làm. Tôi mà quay, tôi thành người làm khác cả nghề — mà làm khác cả nghề thì rất dễ thành kẻ lạc loài. Tôi sợ hai chữ “làm màu”.
Một bên là cả nghề đang im lặng. Một bên là một người thầy hét vào tai tôi: phải quay video.
Tôi chọn tiếng hét.
Tôi cầm chiếc điện thoại lên, quay những video đầu tiên về nghề make up của mình. Ngại ngùng. Bỡ ngỡ. Không có ai làm trước để nhìn theo — chỉ có tôi và chiếc điện thoại.
Video đầu tiên đã lên mạng. Không rút lại được nữa.
Những ngày chưa ai gọi tên “video marketing cho nghề make up”
Quãng đường sau đó chẳng có gì để khoe.
Những video nối nhau ra đời, và vẫn nối nhau trong ngại ngùng. Cái ngại không hết sau video đầu tiên; nó chỉ mòn đi từng chút, và mỗi lần cầm điện thoại lên tôi lại phải vượt qua nó một lần nữa. Quanh tôi vẫn không một ai làm — nghĩa là không có ai để hỏi, không có ai xác nhận mình đang đi đúng. Hồi đó, chưa ai gọi tên việc tôi đang làm là video marketing cho nghề make up; chính tôi cũng không gọi tên được. Tôi chỉ biết một điều: mình phải quay. Song song, tôi vẫn cắp sách đến các lớp của thầy. Học tiếp, rồi về quay tiếp.

Còn thế giới của tôi vẫn y nguyên: một cửa hàng bé tí.
Hai nhân sự.
Vẫn là con số 2 của ngày đầu. Chỉ thêm một thứ: hết việc với từng cô dâu, tôi lại cầm điện thoại lên quay.
Bạn có thấy hình ảnh đó quen không? Lịch của bạn có thể kín cả tháng, nhưng cuối tháng nhìn lại, thu nhập vẫn đứng yên — vì mỗi gương mặt đẹp lên đều phải đi qua đôi tay bạn, mà đôi tay thì chỉ có một. Và có thể bạn từng quay thử một hai video rồi dừng, vì hai chữ “làm màu” trong đầu to hơn mọi lời động viên. Tôi hiểu chỗ dừng ấy. Nên tôi không hứa với bạn phép màu nào — tôi chỉ kể tiếp điều đã xảy ra.
Con số 2 ấy cứ ở đó, qua những video nối nhau, những lớp học nối nhau. Cho đến một lúc, nó bắt đầu nhúc nhích.
Từ 2 nhân sự đến 30 nhân sự
Hôm nay, cơ sở của tôi có 30 nhân sự.
Nhưng tôi muốn bạn nhìn con số ấy theo cách tôi vẫn nhìn: 30 nhân sự hôm nay bắt đầu từ 2 con người trong một cửa hàng bé tí, và từ những video đầu tiên quay trong ngại ngùng bằng một chiếc điện thoại. Cửa hàng bé tí ngày ấy giờ là TONNY Studio ở Thái Nguyên. Còn tôi, tính đến nay đã có 13 năm trong nghề.

Điều tôi quý nhất lại không phải con số 30, mà là lời giải cho bài toán “làm thuê cho chính mình”: tôi tìm ra cách nhân bản mình — không phải nhân đôi bàn tay, mà dạy lại nghề. Những chị em tin tưởng tìm đến xin học vốn đã có từ trước; nhưng phải đến khi vỡ ra bài toán ấy, tôi mới dồn sức cho con đường đào tạo — Dương Dương Make Up Academy, đến nay đã đào tạo hơn 500 học viên theo nghề. Nghề make up của tôi, cuối cùng, đã đi xa hơn đôi bàn tay tôi.
Trong nghề quanh mình, tôi trở thành một trong những người đầu tiên nghiêm túc làm video marketing cho nghề make up — kênh TikTok của tôi giờ có hơn 143.000 người theo dõi, với gần 500 video về make up và nghề. Tôi không dám nhận hơn thế — tôi chỉ là người bắt đầu sớm hơn một chút.
Đến giờ tôi vẫn cắp sách đi học khóa học IPS của thầy Phạm Thành Long — gần nhất là IPS 16, năm 2026. Vì tôi biết rõ: nếu không có lớp học này thì không có tôi ngày hôm nay.

Hóa ra “viết thêm số 0” vào đời mình không nằm ở cây bút trên bảng doanh số. Nó nằm ở cái nút quay mà ngày ấy, cả nghề quanh tôi chưa ai bấm.
Chiếc điện thoại đang nằm trong tay bạn
Trước khi khép lại, tôi muốn hỏi bạn một chuyện.
Bạn vẫn cầm tay cô dâu và nói: “Ngày cưới là ngày quan trọng nhất đời, đừng tiếc đầu tư cho hình ảnh của em.” Cô dâu chỉ cưới một ngày. Còn bạn sống với nghề này cả đời. Vậy mà với sự nghiệp cả đời của chính mình, bạn lại tiếc một khóa học, tiếc vài phút ngại ngùng trước ống kính…?
Rồi bạn gọi quay video là “làm màu”. Nhưng ngay lúc này, cô dâu của bạn đang cầm điện thoại, tìm thợ make up qua những video trên mạng — mỗi ngày. Người giỏi mà im lặng, thì ai nhìn thấy bạn…?
Tôi không kể chuyện này để khoe. Tôi kể vì tôi từng ngồi đúng chỗ bạn đang ngồi, từng ngại đúng cái ngại của bạn.
Bây giờ, chiếc điện thoại đang nằm trong tay bạn.
Video đầu tiên của bạn định chờ đến bao giờ — chờ đến khi cả nghề đều quay rồi mới quay, hay dám bấm nút khi quanh mình chưa ai bấm, như tôi của ngày hôm ấy?
👉 Nếu bạn muốn biết người từng ngại y như bạn đã đi qua quãng đường ấy ra sao, tôi kể thêm ở đây: Dương Dương là ai — chân dung 13 năm nghề, TONNY Studio và Dương Dương Make Up Academy ở Thái Nguyên
Câu hỏi thường gặp
Phạm Thành Long là ai với người làm nghề make up như tôi?
Với tôi, thầy Phạm Thành Long là người thầy tôi theo học từ năm 2017, bắt đầu từ khóa Đánh Thức Sự Giàu Có, rồi Sale Success và IPS. Thầy là người hét vào tai tôi giữa hội trường mấy trăm người: phải lên online, phải quay video — câu nói thay đổi cách tôi làm nghề make up. Giới thiệu đầy đủ về thầy tại long.vn.
Khóa học IPS của thầy Phạm Thành Long dạy gì?
Tôi chỉ kể được điều chính mình trải qua: ở lớp của thầy, tôi học cách nhìn lại con số mình dám mơ, nhận ra mình đang làm thuê cho chính mình, và bị đẩy phải lên online, phải quay video. Tôi học IPS nhiều năm — khóa gần nhất là IPS 16, năm 2026. Thông tin khóa học tại ips.long.vn.
Video marketing cho nghề make up nên bắt đầu từ đâu?
Tôi bắt đầu bằng chiếc điện thoại của mình, quay những video đầu tiên về nghề trong ngại ngùng, bỡ ngỡ — quanh tôi khi ấy chưa ai làm để nhìn theo. Không có phép màu ngay: cửa hàng vẫn 2 nhân sự một thời gian dài. Nhưng hôm nay, cơ sở của tôi đã có đội ngũ 30 nhân sự.
Tay nghề make up tốt rồi, có cần quay video không?
Tôi từng tin chỉ cần tay nghề, khách sẽ giới thiệu khách — và tôi sống yên ổn trong niềm tin ấy nhiều năm với cửa hàng bé tí 2 nhân sự. Nhưng cô dâu của bạn đang tìm thợ make up qua video trên mạng mỗi ngày. Người giỏi mà im lặng, thì ai nhìn thấy bạn?
